Bạn có tự hỏi tại sao những dân tộc văn minh thì thường lịch sự, ít bon chen và những dân tộc nghèo, kém văn minh thì bon chen khủng khiếp? Điều gì làm các dân tộc trở nên khác nhau? Cụ thể, tại sao người dân các nước phát triển ít bon chen?
Câu trả lời là: Vì họ giàu. Cũng có nhiều người (đầu óc nửa mùa) sẽ cãi là, nhưng ở nước X cũng nhiều người giàu mà vẫn bon chen đấy thôi?
Câu hỏi cũng thú vị đấy. Chúng ta bàn về bon chen, để làm gì? Để mọi người không bon chen nữa? Bạn nhầm rồi, dù tôi hay bạn có thuyết bao nhiêu, thì mọi người vẫn bon chen và càng ngày càng bon chen hơn. Họ không thể thay đổi hay bị đảo ngược. Vì vấn đề nằm ở BẢN CHẤT CỦA BON CHEN.
Bản chất của bon chen là số người thì đông mà cơ sở hạ tầng và phương tiện vật chất thì ít. Dẫn tới phải đấu tranh vì không gian sống. Ví dụ, dân đông, đẻ sòn sòn nhưng đường xá không quy hoạch tốt, không cải thiện bao nhiêu sẽ dẫn tới phải bon chen trên đường vì đường chật lại nhiều xe buýt chạy, các loại xe mạnh ai nấy chạy. Ai cũng muốn về nhà sớm vì họ không hạnh phúc tại chỗ làm.
Ở các nước văn minh, tiên tiến thì dân cũng đông, nhất là đô thị lớn nhưng cơ sở hạ tầng tốt hơn rất nhiều, nên không gian sống cho mỗi cá nhân nhìn chung vẫn lớn. Họ có giao thông công cộng chằng chịt và tiện lợi. Như vậy, bon chen hay không là do VẬT CHẤT quyết định một phần.
Vì sao họ làm được như vậy? Vì năng suất lao động cao.
Vì sao năng suất lao động cao? Vì họ có nền giáo dục và triết lý giáo dục tốt.
Như vậy, bản chất vấn đề là giáo dục và năng suất lao động. Nếu bạn giàu thì bạn không chen ăn bữa ăn miễn phí. Mà muốn giàu thì bạn phải kiếm được nhiều tiền (năng suất lao động cao). Để như thế, bạn cần phải được giáo dục tốt hoặc tự giáo dục tốt (đầu tư tiền, thời gian cho giáo dục).
Ở các nước nghèo, bon chen là bản chất. Không thay đổi triết lý giáo dục, hay có tình trạng độc quyền giáo dục (theo định hướng nào đó) thì đều không tạo ra nền giáo dục tốt để mọi người giàu hơn nhờ tăng năng suất lao động.
Giáo dục tốt phải gồm cả hai khía cạnh:
- Giúp mọi người giàu hơn
- Giúp mọi người văn minh hơn (tức là có văn hóa “biết xấu hổ”)
Mọi chuyện cần bắt nguồn từ giáo dục. Dân nước giàu không bon chen vì cơ sở hạ tầng tốt và họ có nhiều lựa chọn. Người giàu ở các nước giàu đa phần đều giáo dục tốt, họ còn chẳng thèm bon chen mà chủ động nhường người nghèo.
Còn ở nước nghèo, người giàu cố gắng bon chen hết phần người nghèo. Đây cũng là bản chất. Bản chất là chiếm đoạt. Chú ý là, những người giàu ở nước nghèo cũng thường là do chiếm đoạt tài nguyên chung hay bóc lột sức lao động của người khác.
Ngoài ra, người giàu ở các nước nghèo cũng hưởng chung nền giáo dục nghèo, nên họ vẫn bon chen, vì họ có biết xấu hổ đâu. Họ có thể giàu, nhưng vẫn bon chen do giáo dục kém. Ngoài ra, họ có thể giàu trong nhà họ hay trong tài khoản ngân hàng hay nhà đất, nhưng khi ra đường vẫn phải dùng chung hạ tầng công cộng, nên vẫn phải bon chen như bình thường.
Vậy làm sao thoát bon chen? Bạn phải thoát ra bằng cách tự giáo dục mình thành người văn minh và thành công (kiếm được nhiều tiền, cư xử có giáo dục). Để làm thế, bạn cần phải RŨ BỎ những giáo dục sai mà bạn đã được nhận. Nếu không rũ bỏ giáo điều, bạn chẳng đi tới đâu và không bao giờ văn minh.
Vẫn là học ngoại ngữ và những xu thế mới của thời đại. Tốn khá nhiều não đấy. Đổi đời không dễ, nhưng không hẳn là không thể.
No comments:
Post a Comment